Khuê văn những bằng đồng đúc tại Hà Nội

Thảo luận trong 'Dịch vụ' bắt đầu bởi nguyentam, 24/10/17.

  1. Tỉnh/Thành:

    Hà Nội
  2. Tình trạng:

    Mới 100%
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0984681929
  5. Địa chỉ:

    Thanh Trì, Hà Nội (Bản đồ)
  6. Thông tin:

    24/10/17, 89 Trả lời, 553 Đọc
  1. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Cây tỳ bà (biwa) là giống cây có ở nhiều nước châu Á, điển hình như Việt Nam, Trung Quốc và Nhật Bản. Quả tỳ bà có mùi thơm, vị ngọt chua dễ chịu. Hoa và lá cây tỳ bà có tác dụng giải nhiệt, thanh đờm, nhuận phổi. Thuốc điều chế từ cây tỳ bà đã được sử dụng ở Trung Quốc hàng trăm năm qua.

    Năm 1990, ông Tiêu Trung Hoa, người Trung Quốc lần đầu được nhận cây giống tỳ bà, do uỷ ban thôn cung cấp miễn phí. Ông đã trồng một lúc 800 cây giống và bắt đầu gắn bó với quả tỳ bà.

    Lúc bấy giờ, ông Hoa cho rằng cây tỳ bà có tiềm năng kinh tế cao, trong tương lai chắc chắn có thể kiếm tiền nhờ giống cây này. Nhưng nếu muốn trồng, ông phải khai khẩn vùng núi, chặt đi rất nhiều cây gỗ khác. Vợ ông vì vậy mà nhất quyết không đồng ý.

    Một lần nọ, vợ ông Hoa có việc phải đi xa, ông liền tranh thủ cơ hội gọi bạn bè người thân tới cùng khai khẩn đất đai, trồng cây tà bà.
    Năm 1993, lứa cây đầu tiên đã cho ra trái. Nhưng vị của chúng kém xa quả tỳ bà bán ở ngoài, điều này khiến Tiêu Trung Hoa hết sức buồn phiền. May mắn thay, tổ chức chuyên môn 1212 của địa phương đã triển khai lớp bồi dưỡng cho các hộ trồng cây tỳ bà, hướng dẫn bài bản về kỹ thuật. Nhờ vậy, Tiêu Trung Hoa đã học được nhiều bí quyết hiệu quả.

    Dần dần, quả tỳ bà của ông Hoa đã có sự khác biệt rõ rệt sau với đợt kết trái đầu tiên. Chúng cũng bắt đầu đem lại lợi ích về kinh tế. Tuy nhiên, tới năm 2005, giá bán quả tỳ bà không ổn định, việc tiêu thụ còn bị đình trệ một thời gian. Người dân trong thôn vì không bán được thành phẩm với giá cao, bèn nhất loạt đốn cây để trồng thứ khác. Chỉ có mình Tiêu Trung Hoa vẫn kiên trì trụ tiếp 2 năm.

    Sau năm 2007, giá tỳ bà bắt đầu phục hồi, đem lại nguồn thu nhập tích cực và sự động viên tinh thần lớn lao cho Tiêu Trung Hoa. Bên cạnh việc chăm sóc cây trồng, ông còn tốt bụng hướng dẫn bà con trong thôn cùng vươn lên làm giàu.

    Trong vòng một năm trở lại đây, 800 cây tỳ bà của ông Hoa đã cho thu hoạch hơn 3 tấn quả, đem lại doanh thu hơn 100.000 NDT (336 triệu đồng). taxi tải thành hưng
  2. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Cây tỳ bà (biwa) là giống cây có ở nhiều nước châu Á, điển hình như Việt Nam, Trung Quốc và Nhật Bản. Quả tỳ bà có mùi thơm, vị ngọt chua dễ chịu. Hoa và lá cây tỳ bà có tác dụng giải nhiệt, thanh đờm, nhuận phổi. Thuốc điều chế từ cây tỳ bà đã được sử dụng ở Trung Quốc hàng trăm năm qua.

    Năm 1990, ông Tiêu Trung Hoa, người Trung Quốc lần đầu được nhận cây giống tỳ bà, do uỷ ban thôn cung cấp miễn phí. Ông đã trồng một lúc 800 cây giống và bắt đầu gắn bó với quả tỳ bà.

    Lúc bấy giờ, ông Hoa cho rằng cây tỳ bà có tiềm năng kinh tế cao, trong tương lai chắc chắn có thể kiếm tiền nhờ giống cây này. Nhưng nếu muốn trồng, ông phải khai khẩn vùng núi, chặt đi rất nhiều cây gỗ khác. Vợ ông vì vậy mà nhất quyết không đồng ý.

    Một lần nọ, vợ ông Hoa có việc phải đi xa, ông liền tranh thủ cơ hội gọi bạn bè người thân tới cùng khai khẩn đất đai, trồng cây tà bà.
    Năm 1993, lứa cây đầu tiên đã cho ra trái. Nhưng vị của chúng kém xa quả tỳ bà bán ở ngoài, điều này khiến Tiêu Trung Hoa hết sức buồn phiền. May mắn thay, tổ chức chuyên môn 1212 của địa phương đã triển khai lớp bồi dưỡng cho các hộ trồng cây tỳ bà, hướng dẫn bài bản về kỹ thuật. Nhờ vậy, Tiêu Trung Hoa đã học được nhiều bí quyết hiệu quả.

    Dần dần, quả tỳ bà của ông Hoa đã có sự khác biệt rõ rệt sau với đợt kết trái đầu tiên. Chúng cũng bắt đầu đem lại lợi ích về kinh tế. Tuy nhiên, tới năm 2005, giá bán quả tỳ bà không ổn định, việc tiêu thụ còn bị đình trệ một thời gian. Người dân trong thôn vì không bán được thành phẩm với giá cao, bèn nhất loạt đốn cây để trồng thứ khác. Chỉ có mình Tiêu Trung Hoa vẫn kiên trì trụ tiếp 2 năm.

    Sau năm 2007, giá tỳ bà bắt đầu phục hồi, đem lại nguồn thu nhập tích cực và sự động viên tinh thần lớn lao cho Tiêu Trung Hoa. Bên cạnh việc chăm sóc cây trồng, ông còn tốt bụng hướng dẫn bà con trong thôn cùng vươn lên làm giàu.

    Trong vòng một năm trở lại đây, 800 cây tỳ bà của ông Hoa đã cho thu hoạch hơn 3 tấn quả, đem lại doanh thu hơn 100.000 NDT (336 triệu đồng). taxi tải thành hưng
  3. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Nói về kết quả lấy phiếu tín nhiệm đối với 2 tư lệnh ngành cuối bảng là Bộ trưởng GD&ĐT Phùng Xuân Nhạ và Bộ trưởng GTVT Nguyễn Văn Thể, ĐB tỉnh Hải Dương Vũ Trọng Kim cho rằng, điều đó cho thấy trong thực tiễn quản lý và tổ chức thực hiện ở các địa phương hay trong hệ thống ngành có mặt này, mặt khác tạo ấn tượng mạnh trong ĐB.

    Ví dụ trong ngành giáo dục gần đây nổi lên nhiều vấn đề sách giáo khoa, chương trình học… có trách nhiệm đưa ra những quy định quản lý nhà nước phải kịp thời, chấn chỉnh, đôn đốc, giám sát và phải có tư duy phán đoán để ngăn chặn.

    Theo ông Kim, đối với các ngành như Giáo dục, Giao thông là những lĩnh vực khó, đòi hỏi phải có những bộ trưởng xuất sắc. Họ phải là những người trải qua nhiều thử thách, kinh nghiệm thì mới có thể làm tốt được vị trí này.

    “Đó là ghế khó, vị trí rất khó chứ không phải là đơn giản. Vì tất cả mọi thứ đều xuất hiện ra ở ngoài xã hội, liên quan đến người dân, đến đời sống, đến quyền lợi của người dân rất sát sườn”, ông Kim nói.

    Phó chủ nhiệm UB Về các vấn đề xã hội Bùi Sỹ Lợi nhận xét kết quả phiếu tín nhiệm cơ bản là khách quan.

    Ông Lợi bày tỏ chia sẻ với Bộ trưởng GD&ĐT và GTVT, vì mới đảm nhiệm chức vụ 2,5 năm trong khi tồn tại của ngành là cả các nhiệm kỳ. “Người đứng mũi chịu sào ở lĩnh vực bức xúc, nhạy cảm của xã hội đều chịu tác động. Có thể anh ở bộ khác phiếu chưa chắc đã như thế. Có anh điều hành giỏi, nhưng ngành này ngành kia thì chưa chắc phiếu đã cao”.

    Theo ông, các tư lệnh đứng ở những ngành bức xúc, có tính chất nhạy cảm thì chịu thiệt về mặt lá phiếu.

    Theo ông Lợi, không phải lá phiếu đó mà đánh giá bộ trưởng yếu kém mà phải nhìn nhận ngành đó cả xã hội phải quan tâm. Muốn giáo dục phát triển thì thầy phải là thầy, còn học trò phải cố gắng, gia đình phải chăm lo.

    Một loạt “sự cố” làm phiếu thấp

    Đánh giá việc qua 3 lần lấy phiếu tín nhiệm thì lĩnh vực giáo dục, giao thông đều ở vị trí thấp nhất, Phó chủ nhiệm UB Văn hoá giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Phạm Tất Thắng cho rằng, chúng ta đang ở giai đoạn phát triển, những ngành có yêu cầu đầu tư phát triển cao như giao thông, giáo dục thì yêu cầu của cử tri, xã hội rất cao, nhưng nguồn lực đầu tư cho các lĩnh vực này còn hạn chế.

    Theo ông, các tư lệnh phải giải quyết mâu thuẫn trên trong khi rõ ràng là việc rất khó, không phải một vài tháng, một vài năm mà có thể phải cả giai đoạn nào đó mới có thể khắc phục được những bất cập để nâng cao hiệu quả, hiệu lực của ngành.

    Ông bày tỏ, với số phiếu được công bố, 2 Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ và Nguyễn Văn Thể cũng có thiệt thòi nhất định vì đây là 2 vị trí có yêu cầu, áp lực rất cao, trong khi cơ chế và nguồn lực có hạn.

    Lý do khách quan cũng được ông chỉ ra là 2 ngành này gần thời điểm QH lấy phiếu tín nhiệm thì có một loạt “sự cố” liên quan, những sự cố này được dư luận, cử tri, ĐB quan tâm, mổ xẻ nên chắc chắn ảnh hưởng đến đánh giá bằng phiếu của các ĐB.

    “Đây cũng là yêu cầu cao của các ĐBQH với các chức danh mà QH bầu hoặc phê chuẩn, để đòi hỏi mỗi đồng chí được lấy phiếu tín nhiệm đợt này cần phải cố gắng hơn nữa để hoàn thành trọng trách của mình”, ông Thắng nói.

    “ĐB một mặt thể hiện mong muốn, kỳ vọng của xã hội, cử tri với trách nhiệm của những người đứng đầu các ngành, lĩnh vực. Mặt khác cũng thể hiện sự ghi nhận nỗ lực cố gắng, chia sẻ khó khăn mà những người đứng đầu các ngành, lĩnh vực này gặp phải”, ông Thắng nêu. taxi tải thành hưng
  4. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Nói về kết quả lấy phiếu tín nhiệm đối với 2 tư lệnh ngành cuối bảng là Bộ trưởng GD&ĐT Phùng Xuân Nhạ và Bộ trưởng GTVT Nguyễn Văn Thể, ĐB tỉnh Hải Dương Vũ Trọng Kim cho rằng, điều đó cho thấy trong thực tiễn quản lý và tổ chức thực hiện ở các địa phương hay trong hệ thống ngành có mặt này, mặt khác tạo ấn tượng mạnh trong ĐB.

    Ví dụ trong ngành giáo dục gần đây nổi lên nhiều vấn đề sách giáo khoa, chương trình học… có trách nhiệm đưa ra những quy định quản lý nhà nước phải kịp thời, chấn chỉnh, đôn đốc, giám sát và phải có tư duy phán đoán để ngăn chặn.

    Theo ông Kim, đối với các ngành như Giáo dục, Giao thông là những lĩnh vực khó, đòi hỏi phải có những bộ trưởng xuất sắc. Họ phải là những người trải qua nhiều thử thách, kinh nghiệm thì mới có thể làm tốt được vị trí này.

    “Đó là ghế khó, vị trí rất khó chứ không phải là đơn giản. Vì tất cả mọi thứ đều xuất hiện ra ở ngoài xã hội, liên quan đến người dân, đến đời sống, đến quyền lợi của người dân rất sát sườn”, ông Kim nói.

    Phó chủ nhiệm UB Về các vấn đề xã hội Bùi Sỹ Lợi nhận xét kết quả phiếu tín nhiệm cơ bản là khách quan.

    Ông Lợi bày tỏ chia sẻ với Bộ trưởng GD&ĐT và GTVT, vì mới đảm nhiệm chức vụ 2,5 năm trong khi tồn tại của ngành là cả các nhiệm kỳ. “Người đứng mũi chịu sào ở lĩnh vực bức xúc, nhạy cảm của xã hội đều chịu tác động. Có thể anh ở bộ khác phiếu chưa chắc đã như thế. Có anh điều hành giỏi, nhưng ngành này ngành kia thì chưa chắc phiếu đã cao”.

    Theo ông, các tư lệnh đứng ở những ngành bức xúc, có tính chất nhạy cảm thì chịu thiệt về mặt lá phiếu.

    Theo ông Lợi, không phải lá phiếu đó mà đánh giá bộ trưởng yếu kém mà phải nhìn nhận ngành đó cả xã hội phải quan tâm. Muốn giáo dục phát triển thì thầy phải là thầy, còn học trò phải cố gắng, gia đình phải chăm lo.

    Một loạt “sự cố” làm phiếu thấp

    Đánh giá việc qua 3 lần lấy phiếu tín nhiệm thì lĩnh vực giáo dục, giao thông đều ở vị trí thấp nhất, Phó chủ nhiệm UB Văn hoá giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Phạm Tất Thắng cho rằng, chúng ta đang ở giai đoạn phát triển, những ngành có yêu cầu đầu tư phát triển cao như giao thông, giáo dục thì yêu cầu của cử tri, xã hội rất cao, nhưng nguồn lực đầu tư cho các lĩnh vực này còn hạn chế.

    Theo ông, các tư lệnh phải giải quyết mâu thuẫn trên trong khi rõ ràng là việc rất khó, không phải một vài tháng, một vài năm mà có thể phải cả giai đoạn nào đó mới có thể khắc phục được những bất cập để nâng cao hiệu quả, hiệu lực của ngành.

    Ông bày tỏ, với số phiếu được công bố, 2 Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ và Nguyễn Văn Thể cũng có thiệt thòi nhất định vì đây là 2 vị trí có yêu cầu, áp lực rất cao, trong khi cơ chế và nguồn lực có hạn.

    Lý do khách quan cũng được ông chỉ ra là 2 ngành này gần thời điểm QH lấy phiếu tín nhiệm thì có một loạt “sự cố” liên quan, những sự cố này được dư luận, cử tri, ĐB quan tâm, mổ xẻ nên chắc chắn ảnh hưởng đến đánh giá bằng phiếu của các ĐB.

    “Đây cũng là yêu cầu cao của các ĐBQH với các chức danh mà QH bầu hoặc phê chuẩn, để đòi hỏi mỗi đồng chí được lấy phiếu tín nhiệm đợt này cần phải cố gắng hơn nữa để hoàn thành trọng trách của mình”, ông Thắng nói.

    “ĐB một mặt thể hiện mong muốn, kỳ vọng của xã hội, cử tri với trách nhiệm của những người đứng đầu các ngành, lĩnh vực. Mặt khác cũng thể hiện sự ghi nhận nỗ lực cố gắng, chia sẻ khó khăn mà những người đứng đầu các ngành, lĩnh vực này gặp phải”, ông Thắng nêu. taxi tải thành hưng
  5. nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,894.86
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
  6. nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,894.86
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
  7. nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,894.86
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
  8. nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,894.86
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
  9. nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,894.86
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
  10. nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,894.86
    chuyển nhà thành hưng Người nói vì em không hạnh phúc, người nói em vì áp lực từ chuyện nọ chuyện kia, người nói có khi em bị trầm cảm do chịu nhiều dồn nén tâm lý trong thời kì thai nghén. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của những người ở lại. Dòng thư cuối cùng em viết cho người thân chứa đầy mệt mỏi “Con mệt rồi. Cho con nằm nghỉ”. Đó là câu chuyện buồn của cô giáo trẻ ở Hải Dương gây xót xa trong dư luận những ngày vừa qua.

    Tầm tháng 9 năm ngoái, một thai phụ trẻ cũng 25 tuổi ở Nghệ An, vì mâu thuẫn vợ chồng đã ôm hai con mình nhảy sông tự vẫn. Một phút bế tắc, bốn mạng người ra đi, sự việc quá đau lòng gây nên một nỗi chấn động.

    Vẫn biết, nếu không quá khổ đau, nếu không cùng quẫn, nếu không bế tắc, hẳn chẳng ai lại chọn kết thúc đời mình, kết thúc cuộc sống của các con mình theo cách nghiệt ngã và đau đớn ấy. Nhưng lựa chọn này, dẫu cho có người coi là ích kỉ, có người coi là độc ác, thì xét cho cùng vẫn thương nhiều hơn trách.

    Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Mỗi ngày chúng ta đều phải cố vươn lên với bao nỗi lo toan giằng níu. Nào là nỗi lo cơm áo, nào là nỗi đau bệnh tật, nào là mâu thuẫn chồng vợ, nào là nỗi uất ức tủi hổ do người xung quanh mang đến. Bao nhiêu áp lực đè lên, nếu không có nơi để bấu víu, không có chỗ để tựa nương, một mình gồng gánh chắc rồi ai cũng sẽ mỏi mệt. Mệt rồi muốn nghỉ. Tưởng rằng chỉ cần một giấc ngủ thật dài thật sâu rồi sẽ qua nỗi đau. Đâu ngờ mình đi rồi, nỗi đau chồng chất lên tim những người ở lại.

    Thuở tôi còn nhỏ, tôi còn nhớ có chị ở trong làng. Chị xinh đẹp, con nhà gia giáo. Chị yêu một anh làng bên rồi có bầu. Người đàn ông chị không tiếc cả thân mình hiến dâng, khi biết chị mang thai liền phủi bay theo cách vô cùng khốn nạn “chắc gì đứa bé là con tôi”. Bố mẹ chị là giáo viên, vì không muốn người đời dè bỉu có con gái mất nết chửa hoang bèn ép chị bỏ thai. Vài chục năm trước, việc một cô gái không chồng mà chửa ở quê là tày đình ghê gớm lắm.

    Ai ở quê rồi sẽ biết, mọi chuyện dù hay dù dở đều lan nhanh không kém mạng xã hội bây giờ. Chuyện của chị dĩ nhiên không thể giấu. Chị, một cô gái mới lớn, đối diện với cú sốc quá lớn đầu đời: Người yêu bỏ rơi, gia đình dằn vặt, làng xóm dị nghị, trong khi đứa trẻ thì không ngừng lớn lên. Chị quyết định khăn gói bỏ nhà đi, để lại bức thư chỉ vỏn vẹn ba từ “Con xin lỗi”.

    Bố mẹ chị dù giận, khi thấy con bỏ nhà đi cũng cuống quýt đi tìm. Có cha mẹ nào mà không thương con, dù con mình khạo khờ, dại dột. Vậy mà tới tận 5 năm sau chị mới trở về, mặn mà xinh tươi, cùng với một cậu bé đẹp như tranh vẽ. Mẹ chị khóc ngất ngày gặp lại con. Làng xóm chạy đến, vừa tò mò, vừa là để biết chị bao năm qua sống ở đâu, sống như thế nào. Có người bà con ôm chị “mấy năm qua chắc con cơ cực lắm”. Chị mỉm cười, cười như thể chưa từng đi qua khổ đau “Khi cuộc đời chỉ cho con một trái chanh. Việc của con là tìm đường để bỏ vào nó chứ”

    Không lâu sau đó, chị lấy chồng. Đó là người đàn ông đã giúp chị đi qua những khó khăn khi chị một mình thân cô thế cô nơi xứ lạ với một đứa con còn đỏ hỏn. Lẽ đời, khi một người rời bỏ ta đi, là để có chỗ cho người khác đến. Không có nỗi đau nào là tột cùng. Không có ai là hoàn toàn cô đơn. Chuyện gì dù khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Nếu chưa tìm ra cách thì vì đó chưa phải là cuối cùng.

    Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta sẽ hỏi bản thân: Sao người ta sung sướng còn mình thì khổ thế? Sao người ta hạnh phúc còn mình thì bất hạnh? Sao ông trời lại đối xử bất công? Họ có gì hơn mình đâu mà họ toàn nhận về những may mắn? Và rồi nỗi đau khiến ta ngã quỵ không còn chút sức lực nào, chẳng nghĩ gì được nữa ngoài hai chữ: Buông xuôi.

    Khi nghe một ai đó tự kết thúc cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác tôi đều thấy buồn thương. Bởi tôi nghĩ chính là trong thời điểm người đó yếu đuối nhất đã không có người kịp đến, không có bàn tay nào kịp chìa ra, không có bờ vai nào tình nguyện gánh vác sớt chia nỗi khổ đau của họ. Bế tắc – đó thực sự là hai từ đáng sợ, nó khiến ta không thấy cả con đường đang đi trước mặt, không nhìn thấy gì ở tương lai, chỉ thấy nỗi đau hiện hữu bủa vây không cách gì thoát ra được.

    Khi cuộc đời chỉ cho ta một trái chanh. Có người nhắm mắt nuốt chua cay, có người miệt mài tìm mật, tìm đường pha vào cho dễ uống. Cũng có người không còn đủ sức lực, không còn đủ kiên nhẫn liền vứt trái chanh đi để mình chết khát. Sống hay chết, dĩ nhiên là lựa chọn của bản thân mỗi người. Nhưng khi một người cùng quẫn mà ra đi, người ở lại cũng có một phần lỗi. Lỗi quá vô tâm, lỗi quá ơ hờ, để không kịp nhìn thấu, để không kịp sẻ chia, để không kịp khai thông một tâm hồn đang chìm trong bế tắc tuyệt vọng.

    Tôi cũng từng trải qua những thời điểm trong đời mình như thế: Chán nản, bất lực, bất mãn. Và không dưới một lần tôi đã dại dột nghĩ “chết thực ra không đáng sợ bằng sống khổ”. Nhưng mọi thứ cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ đó. Vì khi nỗi buồn chán đi qua, khi tôi lại có người đỡ nâng, sẻ chia, kề cận, tôi lại thấy cuộc đời vẫn đẹp, lại hào hứng sống, lại ngập tràn yêu thương.

    Thật không khó để nhận ra khó khăn luôn chực chờ ta phía trước, trên mỗi chặng đường ta đi, qua mỗi thời gian ta trải. Không có ấm êm nào mãi mãi, sóng gió chắc chắn sẽ có lúc lướt qua đời mình. Nhưng chúng đến không phải để ở lại, không phải để quật ngã chúng ta. Mỗi khó khăn chỉ là thử thách để ta mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn, để chiến đấu, để sống, để làm người. Nỗi đau chỉ là tạm thời, ai chẳng có đôi lần thấy đời mình nhập nhoạng hoàng hôn. Nhưng hãy vững tin, đi qua đêm tối này, ngày mai bình minh sẽ đến.

    Và sống không chỉ vì mình, mà còn vì những người thương yêu mình, vì những người mình thương yêu. taxi tải thành hưng
  11. nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,894.86
    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
  12. nmai3

    nmai3 Member

    Tham gia:
    16/8/18
    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,894.86
    chuyển nhà thành hưng Chàng trai chia sẻ: "Năm nay mình 26 tuổi, có quen một chị hơn 9 tuổi, đã có chồng và một con nhưng đã ly hôn rồi. Mình với chị ấy quen nhau cũng được 5 tháng và mình cũng có tình cảm với chị ấy. Buổi trưa hôm nay mình và chị ấy đi ăn. Bỗng nhiên chị ấy bảo buồn nên hai người cùng nhau uống khá nhiều rượu.

    Sau đó không biết như thế nào cả hai lại vào nhà nghỉ với nhau. Giờ mình mới tỉnh dậy thì không thấy chị ấy nữa, chỉ thấy 3 triệu đặt ở trên bàn. Mình có gọi điện thì không nghe máy. Mọi người tư vấn giúp mình với!"

    Tuy nhiên, thay vì cảm thông, chia sẻ thì câu chuyện đã nhận được vô số gạch đã của cộng đồng. Chỉ vài tiếng, nỗi lòng đầy đâu đớn của chàng trai trẻ đã nhận được hàng nghìn comment. Không ít người cho rằng bạn trẻ đã xem phim sex nhiều quá nên tự ảo tưởng hoặc tự dựng lên câu chuyện để sống ảo, câu like.

    Còn nhiều hơn cả là những comment cho rằng chàng trai trẻ đã bị "xỏ mũi", đã tin lầm người vì chị gái ấy chỉ thích "tình một đêm", vui vẻ xong là hết trách nhiệm.

    Đồng thời cũng nhiều người khuyên chàng trai trẻ nên đi khám bệnh lây truyền qua đường tình dục, đừng để đến lúc phát bệnh mới lo.

    Bạn N. C châm chích: "Chúc mừng bạn, bạn đã chính thức bị con gái dắt mũi rồi. Người ta chơi bạn chán rồi nên mới bỏ đi đó thôi. Thôi giờ cầm tiền đó rồi đi ăn cái gì đó tẩm bổ cho cơ thể đi nha!".

    B.T nhấn mạnh: "Chắc xem jav nhiều quá. Bị ảo tưởng rồi đó thanh niên".

    "Bạn đã thành trai bao rồi đó" - N.T.U nhấn mạnh.

    M.P thì hoảng hốt: "Chết. Có khi nào em trai bị úp sọt rồi không. Mình nghĩ rằng 3 triệu đó là tiền để em trai đi xét nghiệm phơi nhiễm bệnh tình dục đó. Còn nếu kiểm tra tất cả mà bình an vô sự thì thôi hãy coi nó như giấc ngủ trưa vậy!".

    Hiện câu chuyện vẫn tiếp tục thu hút nhiều comment. Dù câu chuyện thật đến đâu cũng cho thấy góc khuất của cuộc sống hiện đại. Không ít người coi tình dục chớp nhoáng, tình một đêm là chuyện bình thường, "ngủ xong là thôi".

    Tuy nhiên, hậu quả rất nặng nề đối với những thanh niên còn trẻ dại khi quan hệ tình dục không an toàn. Những mối quan hệ thể xác dễ dãi cũng dễ dẫn đến tâm lý coi thường người khác giới, không tin, không trân trọng tình yêu. taxi tải thành hưng
  13. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Alexis Irene (23 tuổi, sống ở Mỹ) là người sáng lập công ty Static Nail. Ban đầu, công ty không có trụ sở riêng chỉ tận dùng phòng ngủ trong ký túc xá đại học. Thế nhưng, bằng sự táo bạo của mình, Irene đã gây dựng thành công sự nghiệp kinh doanh của bản thân.

    Static Nails chuyên kinh doanh sản phẩm làm móng tay tại nhà trong đó có sản phẩm móng tay dán. Mặc dù, Static Nail mới bước chân vào thương trường từ năm 2016, nhưng trong 6 tháng đầu tiên, cô gái trẻ đã thu về 500.000 USD (hơn 11 tỷ đồng).

    Theo Alexis, để vẽ được một bộ móng tay nghệ thuật không hề dễ dàng. Việc tìm một người thợ giỏi không đơn giản, chưa kể tốn kém tiền bạc, thời gian và mùi sơn móng tay gây khó chịu. Thậm chí, vào thời điểm Irene manh nha ý tưởng, chị em chỉ có lựa chọn duy nhất là mua các bộ móng dán sẵn không đa dạng về màu sắc.

    "Tôi nắm lấy cơ hội này để biến dòng sản phẩm không được quan tâm thành một phụ kiện thời trang cần thiết", Irene cho hay.
    Từ suy nghĩ đó, Irene đã cho ra đời bộ móng tay dán Pop-Ons có thể tái sử dụng, không tốn kém tiền bạc và thời gian. Ưu điểm của sản phẩm này là không ảnh hưởng đến móng tay, có thể dùng lại mà không ảnh hưởng thiết kế ban đầu, mất 5 phút để dán và có thể đeo đến 18 ngày, dùng lại tới 6 lần.

    Nắm bắt đúng nhu cầu của chị em

    Vào đúng dịp sinh nhật lần thứ 21, Alexis Irene đã tung ra thị trường sản phẩm móng tay Static Nails. James Vincent - một nghệ sỹ trang điểm nổi tiếng đã giới thiệu sản phẩm của Alexis tới nhiều nhà thiết kế. Nhờ đó, sản phẩm móng tay dán đã được dùng cho các người mẫu trên sàn diễn thời trang New York Fashion Week.

    Ngoài ra, sản phẩm được đề cập trên nhiều tạp chí nổi tiếng như Teen Vogue, Cosmopolitan... Thậm chí, các thương hiệu bán lẻ đã liên hệ để nhập sản phẩm nhưng Alexis phải từ chối do bận học.

    "Đó là trải nghiệm tuyệt vời trong 2 năm làm việc khó khăn để gây dựng một công ty và phát triển sản phẩm mới, sau đó nhìn thấy nó khởi đầu may mắn. Tôi đã dành tiền để phát triển sản phẩm và đối diện với nguy cơ không thể tốt nghiệp nếu kinh doanh thất bại", Irene tiết lộ.

    Ngoài việc nắm bắt đúng nhu cầu của chị em, kinh nghiệm trong lĩnh vực làm đẹp đã hỗ trợ để Alexis Irene tiếp tục sự nghiệp kinh doanh.

    Irene cũng từng có kinh nghiệm làm việc với các sản phẩm của thương hiệu L'Oreal. Thời gian đó đã giúp cô học về gặp gỡ khách hàng, ra mắt sản phẩm, hợp tác kinh doanh... Kinh nghiệm này giúp cô nhận ra chị em thích gì, điều gì nên làm và điều gì nên tránh khi kinh doanh.

    Hiện, Irene đã tốt nghiệp Đại học và đang trong quá trình tiếp tục mở rộng việc kinh doanh của Static Nails. "Mục tiêu của tôi là đưa Static Nails thành thương hiệu móng tay hàng đầu. Một số sản phẩm đã được nghiên cứu trong 2 năm, tôi đang háo hức để đưa chúng ra thị trường", cô chia sẻ. taxi tải thành hưng
  14. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Alexis Irene (23 tuổi, sống ở Mỹ) là người sáng lập công ty Static Nail. Ban đầu, công ty không có trụ sở riêng chỉ tận dùng phòng ngủ trong ký túc xá đại học. Thế nhưng, bằng sự táo bạo của mình, Irene đã gây dựng thành công sự nghiệp kinh doanh của bản thân.

    Static Nails chuyên kinh doanh sản phẩm làm móng tay tại nhà trong đó có sản phẩm móng tay dán. Mặc dù, Static Nail mới bước chân vào thương trường từ năm 2016, nhưng trong 6 tháng đầu tiên, cô gái trẻ đã thu về 500.000 USD (hơn 11 tỷ đồng).

    Theo Alexis, để vẽ được một bộ móng tay nghệ thuật không hề dễ dàng. Việc tìm một người thợ giỏi không đơn giản, chưa kể tốn kém tiền bạc, thời gian và mùi sơn móng tay gây khó chịu. Thậm chí, vào thời điểm Irene manh nha ý tưởng, chị em chỉ có lựa chọn duy nhất là mua các bộ móng dán sẵn không đa dạng về màu sắc.

    "Tôi nắm lấy cơ hội này để biến dòng sản phẩm không được quan tâm thành một phụ kiện thời trang cần thiết", Irene cho hay.
    Từ suy nghĩ đó, Irene đã cho ra đời bộ móng tay dán Pop-Ons có thể tái sử dụng, không tốn kém tiền bạc và thời gian. Ưu điểm của sản phẩm này là không ảnh hưởng đến móng tay, có thể dùng lại mà không ảnh hưởng thiết kế ban đầu, mất 5 phút để dán và có thể đeo đến 18 ngày, dùng lại tới 6 lần.

    Nắm bắt đúng nhu cầu của chị em

    Vào đúng dịp sinh nhật lần thứ 21, Alexis Irene đã tung ra thị trường sản phẩm móng tay Static Nails. James Vincent - một nghệ sỹ trang điểm nổi tiếng đã giới thiệu sản phẩm của Alexis tới nhiều nhà thiết kế. Nhờ đó, sản phẩm móng tay dán đã được dùng cho các người mẫu trên sàn diễn thời trang New York Fashion Week.

    Ngoài ra, sản phẩm được đề cập trên nhiều tạp chí nổi tiếng như Teen Vogue, Cosmopolitan... Thậm chí, các thương hiệu bán lẻ đã liên hệ để nhập sản phẩm nhưng Alexis phải từ chối do bận học.

    "Đó là trải nghiệm tuyệt vời trong 2 năm làm việc khó khăn để gây dựng một công ty và phát triển sản phẩm mới, sau đó nhìn thấy nó khởi đầu may mắn. Tôi đã dành tiền để phát triển sản phẩm và đối diện với nguy cơ không thể tốt nghiệp nếu kinh doanh thất bại", Irene tiết lộ.

    Ngoài việc nắm bắt đúng nhu cầu của chị em, kinh nghiệm trong lĩnh vực làm đẹp đã hỗ trợ để Alexis Irene tiếp tục sự nghiệp kinh doanh.

    Irene cũng từng có kinh nghiệm làm việc với các sản phẩm của thương hiệu L'Oreal. Thời gian đó đã giúp cô học về gặp gỡ khách hàng, ra mắt sản phẩm, hợp tác kinh doanh... Kinh nghiệm này giúp cô nhận ra chị em thích gì, điều gì nên làm và điều gì nên tránh khi kinh doanh.

    Hiện, Irene đã tốt nghiệp Đại học và đang trong quá trình tiếp tục mở rộng việc kinh doanh của Static Nails. "Mục tiêu của tôi là đưa Static Nails thành thương hiệu móng tay hàng đầu. Một số sản phẩm đã được nghiên cứu trong 2 năm, tôi đang háo hức để đưa chúng ra thị trường", cô chia sẻ. taxi tải thành hưng
  15. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Alexis Irene (23 tuổi, sống ở Mỹ) là người sáng lập công ty Static Nail. Ban đầu, công ty không có trụ sở riêng chỉ tận dùng phòng ngủ trong ký túc xá đại học. Thế nhưng, bằng sự táo bạo của mình, Irene đã gây dựng thành công sự nghiệp kinh doanh của bản thân.

    Static Nails chuyên kinh doanh sản phẩm làm móng tay tại nhà trong đó có sản phẩm móng tay dán. Mặc dù, Static Nail mới bước chân vào thương trường từ năm 2016, nhưng trong 6 tháng đầu tiên, cô gái trẻ đã thu về 500.000 USD (hơn 11 tỷ đồng).

    Theo Alexis, để vẽ được một bộ móng tay nghệ thuật không hề dễ dàng. Việc tìm một người thợ giỏi không đơn giản, chưa kể tốn kém tiền bạc, thời gian và mùi sơn móng tay gây khó chịu. Thậm chí, vào thời điểm Irene manh nha ý tưởng, chị em chỉ có lựa chọn duy nhất là mua các bộ móng dán sẵn không đa dạng về màu sắc.

    "Tôi nắm lấy cơ hội này để biến dòng sản phẩm không được quan tâm thành một phụ kiện thời trang cần thiết", Irene cho hay.
    Từ suy nghĩ đó, Irene đã cho ra đời bộ móng tay dán Pop-Ons có thể tái sử dụng, không tốn kém tiền bạc và thời gian. Ưu điểm của sản phẩm này là không ảnh hưởng đến móng tay, có thể dùng lại mà không ảnh hưởng thiết kế ban đầu, mất 5 phút để dán và có thể đeo đến 18 ngày, dùng lại tới 6 lần.

    Nắm bắt đúng nhu cầu của chị em

    Vào đúng dịp sinh nhật lần thứ 21, Alexis Irene đã tung ra thị trường sản phẩm móng tay Static Nails. James Vincent - một nghệ sỹ trang điểm nổi tiếng đã giới thiệu sản phẩm của Alexis tới nhiều nhà thiết kế. Nhờ đó, sản phẩm móng tay dán đã được dùng cho các người mẫu trên sàn diễn thời trang New York Fashion Week.

    Ngoài ra, sản phẩm được đề cập trên nhiều tạp chí nổi tiếng như Teen Vogue, Cosmopolitan... Thậm chí, các thương hiệu bán lẻ đã liên hệ để nhập sản phẩm nhưng Alexis phải từ chối do bận học.

    "Đó là trải nghiệm tuyệt vời trong 2 năm làm việc khó khăn để gây dựng một công ty và phát triển sản phẩm mới, sau đó nhìn thấy nó khởi đầu may mắn. Tôi đã dành tiền để phát triển sản phẩm và đối diện với nguy cơ không thể tốt nghiệp nếu kinh doanh thất bại", Irene tiết lộ.

    Ngoài việc nắm bắt đúng nhu cầu của chị em, kinh nghiệm trong lĩnh vực làm đẹp đã hỗ trợ để Alexis Irene tiếp tục sự nghiệp kinh doanh.

    Irene cũng từng có kinh nghiệm làm việc với các sản phẩm của thương hiệu L'Oreal. Thời gian đó đã giúp cô học về gặp gỡ khách hàng, ra mắt sản phẩm, hợp tác kinh doanh... Kinh nghiệm này giúp cô nhận ra chị em thích gì, điều gì nên làm và điều gì nên tránh khi kinh doanh.

    Hiện, Irene đã tốt nghiệp Đại học và đang trong quá trình tiếp tục mở rộng việc kinh doanh của Static Nails. "Mục tiêu của tôi là đưa Static Nails thành thương hiệu móng tay hàng đầu. Một số sản phẩm đã được nghiên cứu trong 2 năm, tôi đang háo hức để đưa chúng ra thị trường", cô chia sẻ. taxi tải thành hưng
  16. long63450

    long63450 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,432.24
    chuyển nhà thành hưng Tôi cưới vợ đã được 3 năm, con trai cũng đã được 2 tuổi. Vợ chồng tôi khá hòa hợp về tính cách. Vợ tôi xinh xắn, tính cách xởi lởi, dễ gần, cũng hay lam hay làm. Ai cũng bảo tôi là vớ được "bảo bối".

    Quả thật, từ ngày lấy vợ, trong khi những thằng bạn khác nhăn nhó, già khọm nhanh chóng thì tôi lạ càng phong độ. Vợ tôi lo cho tôi từ cái khăn, đôi tất, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, xịt nước hoa thơm phức. Mỗi bữa về nhà tôi đều có cơm dẻo, canh nóng để ăn, món nào cũng là đồ tôi thích.

    Bố mẹ tôi bị ốm đau, ra Hà Nội khám bệnh, vợ tôi đều chăm sóc chu đáo, nói ngọt tận xương. Bố mẹ tôi dần dà quý con dâu hơn cả con trai, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, yêu cầu tôi đi chơi để ông bà tâm sự với con dâu.

    Con trai ra đời, vợ tôi cũng một tay chăm sóc, dù con nhỏ nhưng lúc nào phòng cũng thơm phức, không hề thấy mùi nước đái khai khẳn hay mùi sữa hoi. Nhiều khi tôi muốn xúm vào giúp vợ một phen nhưng cô ấy đều chê tôi vụng về, làm không sạch nên làm lại. Nhiều lúc tôi đứng cạnh vợ mà bối rối.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn. Chuyện chẳng là chúng tôi ăn cơm trước kẻng có 2 tháng thì cưới, cưới được 2 tháng thì vợ tôi có bầu. Vợ tôi cẩn thận, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm sợ "tác động mạnh" ảnh hưởng đến con nên "nhịn". Phải nói đối với kiếp mèo vừa biết mùi cá đã phải sống kiếp treo niêu, chỉ nhìn mà không thể hưởng thụ đau khổ đến mức nào. Tôi "nuốt nước bọt" suốt từ lúc vợ có bầu đến khi con tròn 4 tháng mới mon men "làm tí".

    Khi đó vợ tôi có vẻ cũng không hứng khởi gì nên chỉ miễn cưỡng tiếp nhận, cho tôi làm tí "điểm tâm" cho đỡ đói lòng. Nhưng mỗi tuần cô ấy cũng chỉ chiều tôi 1 lần. Tôi cứ như vậy chống đỡ đến khi con trai hơn 1 tuổi. Những tưởng "tuần trăng mật" lại trở về lần nữa nhưng tôi nhanh chóng vỡ mộng.

    Vợ tôi ham ăn, ham làm cũng ham ngủ. Cứ 9h tối là vợ tôi đã gà gật, vội vã cho con đi ngủ rồi cũng vào giấc mộng. Mỗi khi tôi chờ con ngủ thì vợ tôi cũng đã say giấc. Khi tôi cố gắng đánh thức cô ấy bằng mọi kiểu "khởi động" điệu nghệ thì cô ấy miễn cưỡng "tạo tư thế" để tôi hành động. Sau đó khi tôi mới "đi" được một quãng đường thì cô ấy đã trở lại với giấc, ngủ, có khi còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ một cách vô cùng "mãn nguyện"!!!.

    Tôi bực tức đánh thức cô ấy dậy, trách móc cô ấy thì cô ấy đưa ra lý do khó tin: "Tại anh cứ làm như ra khơi, dập dềnh, dập dềnh, em thoải mái nên càng buồn ngủ". Quả thật tôi cũng không biết cô ấy đang khen tôi "kỹ thuật giỏi" hay "quá yếu" nữa.

    Mới cuối tuần trước, tôi hăng hái chiến đấu với sự vào cuộc cũng khá nhiệt tình của vợ. Nhưng đang "ngon trớn" bỗng dưng vợ tôi vùng dậy, hét toáng lên: "Bà đánh chết mày" và đạp tôi thẳng xuống dưới đất.

    Tôi vừa đau vừa tẽn tò, sống lưng cũng lạnh toát. Vợ tôi thấy tôi lõa lồ ngồi sững sờ, ngẩn tò te một tí rồi lẩm bẩm: "Mơ đánh được con mụ bán cá cân điêu ở chợ". Nõi rồi cô ấy nằm xuống giục tôi: "Anh làm tiếp đi". Khi tôi vẫn còn tê dại nằm dưới đất thì vợ tôi có vẻ... đã ngủ.

    Sáng hôm sau, thấy tôi ôm lưng, đi khập khiễng, vợ tôi còn mờ mịt hỏi: "Mới sáng ra mà anh đã đụng vào đâu thế". Tôi thật sự cạn lời... Gần một tuần nay tôi quả thực không có nhu cầu "ra khơi" gì với cô ấy cả. Cô ấy có vẻ sốt ruột, muốn khều khều tôi nhưng người anh em của tôi đều "chết lặng". Có khi "cậu ấy" bị kinh hãi quá mà tê liệt rồi cũng nên. taxi tải thành hưng
  17. long63450

    long63450 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,432.24
    chuyển nhà thành hưng Tôi cưới vợ đã được 3 năm, con trai cũng đã được 2 tuổi. Vợ chồng tôi khá hòa hợp về tính cách. Vợ tôi xinh xắn, tính cách xởi lởi, dễ gần, cũng hay lam hay làm. Ai cũng bảo tôi là vớ được "bảo bối".

    Quả thật, từ ngày lấy vợ, trong khi những thằng bạn khác nhăn nhó, già khọm nhanh chóng thì tôi lạ càng phong độ. Vợ tôi lo cho tôi từ cái khăn, đôi tất, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, xịt nước hoa thơm phức. Mỗi bữa về nhà tôi đều có cơm dẻo, canh nóng để ăn, món nào cũng là đồ tôi thích.

    Bố mẹ tôi bị ốm đau, ra Hà Nội khám bệnh, vợ tôi đều chăm sóc chu đáo, nói ngọt tận xương. Bố mẹ tôi dần dà quý con dâu hơn cả con trai, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, yêu cầu tôi đi chơi để ông bà tâm sự với con dâu.

    Con trai ra đời, vợ tôi cũng một tay chăm sóc, dù con nhỏ nhưng lúc nào phòng cũng thơm phức, không hề thấy mùi nước đái khai khẳn hay mùi sữa hoi. Nhiều khi tôi muốn xúm vào giúp vợ một phen nhưng cô ấy đều chê tôi vụng về, làm không sạch nên làm lại. Nhiều lúc tôi đứng cạnh vợ mà bối rối.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn. Chuyện chẳng là chúng tôi ăn cơm trước kẻng có 2 tháng thì cưới, cưới được 2 tháng thì vợ tôi có bầu. Vợ tôi cẩn thận, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm sợ "tác động mạnh" ảnh hưởng đến con nên "nhịn". Phải nói đối với kiếp mèo vừa biết mùi cá đã phải sống kiếp treo niêu, chỉ nhìn mà không thể hưởng thụ đau khổ đến mức nào. Tôi "nuốt nước bọt" suốt từ lúc vợ có bầu đến khi con tròn 4 tháng mới mon men "làm tí".

    Khi đó vợ tôi có vẻ cũng không hứng khởi gì nên chỉ miễn cưỡng tiếp nhận, cho tôi làm tí "điểm tâm" cho đỡ đói lòng. Nhưng mỗi tuần cô ấy cũng chỉ chiều tôi 1 lần. Tôi cứ như vậy chống đỡ đến khi con trai hơn 1 tuổi. Những tưởng "tuần trăng mật" lại trở về lần nữa nhưng tôi nhanh chóng vỡ mộng.

    Vợ tôi ham ăn, ham làm cũng ham ngủ. Cứ 9h tối là vợ tôi đã gà gật, vội vã cho con đi ngủ rồi cũng vào giấc mộng. Mỗi khi tôi chờ con ngủ thì vợ tôi cũng đã say giấc. Khi tôi cố gắng đánh thức cô ấy bằng mọi kiểu "khởi động" điệu nghệ thì cô ấy miễn cưỡng "tạo tư thế" để tôi hành động. Sau đó khi tôi mới "đi" được một quãng đường thì cô ấy đã trở lại với giấc, ngủ, có khi còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ một cách vô cùng "mãn nguyện"!!!.

    Tôi bực tức đánh thức cô ấy dậy, trách móc cô ấy thì cô ấy đưa ra lý do khó tin: "Tại anh cứ làm như ra khơi, dập dềnh, dập dềnh, em thoải mái nên càng buồn ngủ". Quả thật tôi cũng không biết cô ấy đang khen tôi "kỹ thuật giỏi" hay "quá yếu" nữa.

    Mới cuối tuần trước, tôi hăng hái chiến đấu với sự vào cuộc cũng khá nhiệt tình của vợ. Nhưng đang "ngon trớn" bỗng dưng vợ tôi vùng dậy, hét toáng lên: "Bà đánh chết mày" và đạp tôi thẳng xuống dưới đất.

    Tôi vừa đau vừa tẽn tò, sống lưng cũng lạnh toát. Vợ tôi thấy tôi lõa lồ ngồi sững sờ, ngẩn tò te một tí rồi lẩm bẩm: "Mơ đánh được con mụ bán cá cân điêu ở chợ". Nõi rồi cô ấy nằm xuống giục tôi: "Anh làm tiếp đi". Khi tôi vẫn còn tê dại nằm dưới đất thì vợ tôi có vẻ... đã ngủ.

    Sáng hôm sau, thấy tôi ôm lưng, đi khập khiễng, vợ tôi còn mờ mịt hỏi: "Mới sáng ra mà anh đã đụng vào đâu thế". Tôi thật sự cạn lời... Gần một tuần nay tôi quả thực không có nhu cầu "ra khơi" gì với cô ấy cả. Cô ấy có vẻ sốt ruột, muốn khều khều tôi nhưng người anh em của tôi đều "chết lặng". Có khi "cậu ấy" bị kinh hãi quá mà tê liệt rồi cũng nên. taxi tải thành hưng
  18. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Năm 2015, lúc xây nhà, anh Mạnh, 42 tuổi ngụ ở Bình Chánh, TP HCM quyết định làm bể bơi trên mái nhà, vừa mục đích chống nóng cho căn phòng ở tầng 4 - chính là phòng làm việc của anh, vừa để thoải mái bơi lội mà không phải đi ra ngoài. Để làm thêm cái bể bơi rộng 36m2, sâu từ 0,7 - 1,4m này, anh phải bỏ thêm 400 triệu nữa, trong khi nếu chỉ xây ngôi nhà 4 tầng trên miếng đất có diện tích 70m2, anh chỉ tốn khoảng 1,7 tỷ đồng để hoàn thiện cơ bản.

    Thời gian đầu mới có bể bơi, cả nhà anh Mạnh đều rất thích. Đợt đó đúng dịp nghỉ hè của bọn trẻ nên sáng nào anh cũng cùng hai con bơi. Hết kỳ nghỉ, các con đi học trở lại, sáng tất bật chuẩn bị để kịp giờ học, tối lại đi học thêm, chúng gần như không còn thời gian xuống nước, anh Mạnh cũng lười theo.

    Dần dần, bể bơi chỉ được sử dụng vào dịp cuối tuần. Tuy nhiên, không phải tuần nào gia đình anh cũng ở nhà, lúc thì đi ăn tiệc nhà bạn bè, hôm thì về quê, lần lại đi du lịch. Dù vậy, mỗi tháng, anh vẫn phải trả 15 triệu để thuê dịch vụ làm vệ sinh bể bơi trọn gói. Hàng tuần, công ty dịch vụ sẽ cho người đến hút bụi bẩn, vớt rác trên mặt hồ, cọ rửa vệ sinh, sục khí clo làm sạch.

    "Có một tháng chúng tôi tạm ngưng dịch vụ vệ sinh. Chỉ sau nửa tháng, rong rêu xuất hiện, bụi, rác đọng lại, trông cái bể bơi cũ kỹ bẩn vô cùng", anh Mạnh kể.

    Sau mấy lần đi du lịch, được bơi trong hồ khách sạn rộng và sâu, các con anh về thường xuyên chê bể bơi ở nhà nhỏ, không có cửa hàng bán snack, sinh tố nên càng không thích bơi ở nhà.

    "Nửa năm nay, tôi không thuê người đến dọn bể bơi nữa, tiền đó đưa con đi bơi ở mấy hồ bơi năm sao, vừa sâu vừa rộng, bơi đã hơn rất nhiều, kể cả vé vào 100.000 đồng/người mà vẫn dư. Ra ngoài, không khí sôi động và vui hơn. Ở nhà được cái sạch, tiện nhưng lại buồn và tốn kém", anh Mạnh chia sẻ.

    Hiện tại, anh đã rút hết nước khỏi bể bơi và đang nghĩ không biết nên đổi sang làm hồ nuôi cá hay trồng cây tại đây.

    Trong nhiều năm làm nghề, cả kiến trúc sư Phạm Thanh Truyền (tổng giám đốc Cát Mộc Group) và Huỳnh Xuân Hải (giám đốc Kiến thiết Việt) đã gặp rất nhiều gia chủ xây bể bơi trong nhà, chỉ háo hức thời gian đầu, sau đó là chán.

    "Thường khi làm nhà, mọi người hay nghĩ cho con cái. Lúc đó, con còn nhỏ, bơi ở nhà vừa thuận tiện vừa giúp các thành viên trong gia đình gần gũi nhau hơn. Sau vài năm con lớn, bận đi học này nọ, bể bơi không được sử dụng. Trong khi đó, gia đình vẫn phải bảo trì, lọc nước, dọn vệ sinh", ông Truyền cho biết.

    "Nếu có lời khuyên cho người xây nhà, tôi cũng khuyến cáo không nên làm bể bơi, vì tôi thấy đa số mọi người đều chán sau một thời gian dùng", ông Hải nói.

    Kiến trúc sư Hải ước tính, giá thành để làm bể bơi được tính bằng giá sàn nhà nhân hệ số 2, như hiện nay, tại TP HCM, một m2 sàn nhà khoảng 5 triệu đồng, còn một m2 hồ bơi khoảng 10 triệu đồng.

    Còn kiến trúc sư Truyền cho biết, nếu xét riêng chi phí đổ mái bằng bê tông bình thường, với chi phí mái nhà có bể bơi thì số tiền đầu tư sẽ cao hơn 300%. Tức là nếu cùng diện tích đó, mái nhà bê tông tốn hết 100 triệu đồng, thì mái nhà có hồ bơi tốn 300 triệu. Làm hồ trên mái sẽ cần kết cấu móng chắc chắn hơn, "tốn kém từ kết cấu móng", ông Truyền lý giải.

    Bên cạnh chi phí đầu tư ban đầu, chi phí bảo trì bảo dưỡng bể cũng không hề nhỏ, và đây là khoản tốn kém nhất vì phải làm thường xuyên. Chỉ cần bỏ bẵng vài tuần là bể bơi đã bẩn, do có nước và nắng nên thành hồ nhanh chóng bị rêu bám, rồi bụi tạp chất trong không khí lắng đọng dưới đáy, khiến bể không khác cái ao tù. Để giữ bể sạch có thể sử dụng được, gia chủ phải vệ sinh liên tục.

    Ngoài việc xác định rõ nhu cầu sử dụng hồ bơi của gia đình để tránh lãng phí, kiến trúc sư Truyền cũng khuyến cáo, khi quyết định làm bể bơi, gia chủ cần xem diện tích nhà có đủ rộng để làm một bể bơi đúng nghĩa không (tối thiểu khoảng 30m2), nơi đặt bể có đón được ánh nắng cả ngày, hoặc tối thiểu cũng đón được ánh nắng buổi sáng không (bể bơi không có nắng khiến vi khuẩn dễ sinh sôi nẩy nở và làm cho người bơi dễ bị bệnh), và đặc biệt thiết kế phải an toàn, đúng kỹ thuật.

    Làm hồ bơi trên mái có thể coi là một biện pháp chống nóng tuyệt vời cho tầng dưới và tạo thêm cảnh quan cho sân thượng. Tuy nhiên nếu thi công sai kỹ thuật có thể gây thấm, dột. Việc thi công mái có bể bơi khó hơn hẳn mái bình thường, phải tính kết cấu cho đủ, chống thấm đúng kỹ thuật.

    Từng có ý định xây bể bơi trên ban công tầng 2, vợ chồng chị Chi ở quận 2, TP HCM đến khi chuẩn bị hoàn thiện ngôi nhà đã quyết định đổi bể bơi thành hồ sen vì suy tính kỹ, họ thấy mình không có nhiều thời gian để bơi mỗi ngày. Trong khi đó, chỉ cần đi bộ, họ đã có thể đến được một khách sạn có hồ bơi sẵn sàng cho khách bên ngoài vào. taxi tải thành hưng
  19. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Năm 2015, lúc xây nhà, anh Mạnh, 42 tuổi ngụ ở Bình Chánh, TP HCM quyết định làm bể bơi trên mái nhà, vừa mục đích chống nóng cho căn phòng ở tầng 4 - chính là phòng làm việc của anh, vừa để thoải mái bơi lội mà không phải đi ra ngoài. Để làm thêm cái bể bơi rộng 36m2, sâu từ 0,7 - 1,4m này, anh phải bỏ thêm 400 triệu nữa, trong khi nếu chỉ xây ngôi nhà 4 tầng trên miếng đất có diện tích 70m2, anh chỉ tốn khoảng 1,7 tỷ đồng để hoàn thiện cơ bản.

    Thời gian đầu mới có bể bơi, cả nhà anh Mạnh đều rất thích. Đợt đó đúng dịp nghỉ hè của bọn trẻ nên sáng nào anh cũng cùng hai con bơi. Hết kỳ nghỉ, các con đi học trở lại, sáng tất bật chuẩn bị để kịp giờ học, tối lại đi học thêm, chúng gần như không còn thời gian xuống nước, anh Mạnh cũng lười theo.

    Dần dần, bể bơi chỉ được sử dụng vào dịp cuối tuần. Tuy nhiên, không phải tuần nào gia đình anh cũng ở nhà, lúc thì đi ăn tiệc nhà bạn bè, hôm thì về quê, lần lại đi du lịch. Dù vậy, mỗi tháng, anh vẫn phải trả 15 triệu để thuê dịch vụ làm vệ sinh bể bơi trọn gói. Hàng tuần, công ty dịch vụ sẽ cho người đến hút bụi bẩn, vớt rác trên mặt hồ, cọ rửa vệ sinh, sục khí clo làm sạch.

    "Có một tháng chúng tôi tạm ngưng dịch vụ vệ sinh. Chỉ sau nửa tháng, rong rêu xuất hiện, bụi, rác đọng lại, trông cái bể bơi cũ kỹ bẩn vô cùng", anh Mạnh kể.

    Sau mấy lần đi du lịch, được bơi trong hồ khách sạn rộng và sâu, các con anh về thường xuyên chê bể bơi ở nhà nhỏ, không có cửa hàng bán snack, sinh tố nên càng không thích bơi ở nhà.

    "Nửa năm nay, tôi không thuê người đến dọn bể bơi nữa, tiền đó đưa con đi bơi ở mấy hồ bơi năm sao, vừa sâu vừa rộng, bơi đã hơn rất nhiều, kể cả vé vào 100.000 đồng/người mà vẫn dư. Ra ngoài, không khí sôi động và vui hơn. Ở nhà được cái sạch, tiện nhưng lại buồn và tốn kém", anh Mạnh chia sẻ.

    Hiện tại, anh đã rút hết nước khỏi bể bơi và đang nghĩ không biết nên đổi sang làm hồ nuôi cá hay trồng cây tại đây.

    Trong nhiều năm làm nghề, cả kiến trúc sư Phạm Thanh Truyền (tổng giám đốc Cát Mộc Group) và Huỳnh Xuân Hải (giám đốc Kiến thiết Việt) đã gặp rất nhiều gia chủ xây bể bơi trong nhà, chỉ háo hức thời gian đầu, sau đó là chán.

    "Thường khi làm nhà, mọi người hay nghĩ cho con cái. Lúc đó, con còn nhỏ, bơi ở nhà vừa thuận tiện vừa giúp các thành viên trong gia đình gần gũi nhau hơn. Sau vài năm con lớn, bận đi học này nọ, bể bơi không được sử dụng. Trong khi đó, gia đình vẫn phải bảo trì, lọc nước, dọn vệ sinh", ông Truyền cho biết.

    "Nếu có lời khuyên cho người xây nhà, tôi cũng khuyến cáo không nên làm bể bơi, vì tôi thấy đa số mọi người đều chán sau một thời gian dùng", ông Hải nói.

    Kiến trúc sư Hải ước tính, giá thành để làm bể bơi được tính bằng giá sàn nhà nhân hệ số 2, như hiện nay, tại TP HCM, một m2 sàn nhà khoảng 5 triệu đồng, còn một m2 hồ bơi khoảng 10 triệu đồng.

    Còn kiến trúc sư Truyền cho biết, nếu xét riêng chi phí đổ mái bằng bê tông bình thường, với chi phí mái nhà có bể bơi thì số tiền đầu tư sẽ cao hơn 300%. Tức là nếu cùng diện tích đó, mái nhà bê tông tốn hết 100 triệu đồng, thì mái nhà có hồ bơi tốn 300 triệu. Làm hồ trên mái sẽ cần kết cấu móng chắc chắn hơn, "tốn kém từ kết cấu móng", ông Truyền lý giải.

    Bên cạnh chi phí đầu tư ban đầu, chi phí bảo trì bảo dưỡng bể cũng không hề nhỏ, và đây là khoản tốn kém nhất vì phải làm thường xuyên. Chỉ cần bỏ bẵng vài tuần là bể bơi đã bẩn, do có nước và nắng nên thành hồ nhanh chóng bị rêu bám, rồi bụi tạp chất trong không khí lắng đọng dưới đáy, khiến bể không khác cái ao tù. Để giữ bể sạch có thể sử dụng được, gia chủ phải vệ sinh liên tục.

    Ngoài việc xác định rõ nhu cầu sử dụng hồ bơi của gia đình để tránh lãng phí, kiến trúc sư Truyền cũng khuyến cáo, khi quyết định làm bể bơi, gia chủ cần xem diện tích nhà có đủ rộng để làm một bể bơi đúng nghĩa không (tối thiểu khoảng 30m2), nơi đặt bể có đón được ánh nắng cả ngày, hoặc tối thiểu cũng đón được ánh nắng buổi sáng không (bể bơi không có nắng khiến vi khuẩn dễ sinh sôi nẩy nở và làm cho người bơi dễ bị bệnh), và đặc biệt thiết kế phải an toàn, đúng kỹ thuật.

    Làm hồ bơi trên mái có thể coi là một biện pháp chống nóng tuyệt vời cho tầng dưới và tạo thêm cảnh quan cho sân thượng. Tuy nhiên nếu thi công sai kỹ thuật có thể gây thấm, dột. Việc thi công mái có bể bơi khó hơn hẳn mái bình thường, phải tính kết cấu cho đủ, chống thấm đúng kỹ thuật.

    Từng có ý định xây bể bơi trên ban công tầng 2, vợ chồng chị Chi ở quận 2, TP HCM đến khi chuẩn bị hoàn thiện ngôi nhà đã quyết định đổi bể bơi thành hồ sen vì suy tính kỹ, họ thấy mình không có nhiều thời gian để bơi mỗi ngày. Trong khi đó, chỉ cần đi bộ, họ đã có thể đến được một khách sạn có hồ bơi sẵn sàng cho khách bên ngoài vào. taxi tải thành hưng
  20. taxitai82

    taxitai82 Member

    Tham gia:
    17/8/18
    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,484.30
    chuyển nhà thành hưng Năm 2015, lúc xây nhà, anh Mạnh, 42 tuổi ngụ ở Bình Chánh, TP HCM quyết định làm bể bơi trên mái nhà, vừa mục đích chống nóng cho căn phòng ở tầng 4 - chính là phòng làm việc của anh, vừa để thoải mái bơi lội mà không phải đi ra ngoài. Để làm thêm cái bể bơi rộng 36m2, sâu từ 0,7 - 1,4m này, anh phải bỏ thêm 400 triệu nữa, trong khi nếu chỉ xây ngôi nhà 4 tầng trên miếng đất có diện tích 70m2, anh chỉ tốn khoảng 1,7 tỷ đồng để hoàn thiện cơ bản.

    Thời gian đầu mới có bể bơi, cả nhà anh Mạnh đều rất thích. Đợt đó đúng dịp nghỉ hè của bọn trẻ nên sáng nào anh cũng cùng hai con bơi. Hết kỳ nghỉ, các con đi học trở lại, sáng tất bật chuẩn bị để kịp giờ học, tối lại đi học thêm, chúng gần như không còn thời gian xuống nước, anh Mạnh cũng lười theo.

    Dần dần, bể bơi chỉ được sử dụng vào dịp cuối tuần. Tuy nhiên, không phải tuần nào gia đình anh cũng ở nhà, lúc thì đi ăn tiệc nhà bạn bè, hôm thì về quê, lần lại đi du lịch. Dù vậy, mỗi tháng, anh vẫn phải trả 15 triệu để thuê dịch vụ làm vệ sinh bể bơi trọn gói. Hàng tuần, công ty dịch vụ sẽ cho người đến hút bụi bẩn, vớt rác trên mặt hồ, cọ rửa vệ sinh, sục khí clo làm sạch.

    "Có một tháng chúng tôi tạm ngưng dịch vụ vệ sinh. Chỉ sau nửa tháng, rong rêu xuất hiện, bụi, rác đọng lại, trông cái bể bơi cũ kỹ bẩn vô cùng", anh Mạnh kể.

    Sau mấy lần đi du lịch, được bơi trong hồ khách sạn rộng và sâu, các con anh về thường xuyên chê bể bơi ở nhà nhỏ, không có cửa hàng bán snack, sinh tố nên càng không thích bơi ở nhà.

    "Nửa năm nay, tôi không thuê người đến dọn bể bơi nữa, tiền đó đưa con đi bơi ở mấy hồ bơi năm sao, vừa sâu vừa rộng, bơi đã hơn rất nhiều, kể cả vé vào 100.000 đồng/người mà vẫn dư. Ra ngoài, không khí sôi động và vui hơn. Ở nhà được cái sạch, tiện nhưng lại buồn và tốn kém", anh Mạnh chia sẻ.

    Hiện tại, anh đã rút hết nước khỏi bể bơi và đang nghĩ không biết nên đổi sang làm hồ nuôi cá hay trồng cây tại đây.

    Trong nhiều năm làm nghề, cả kiến trúc sư Phạm Thanh Truyền (tổng giám đốc Cát Mộc Group) và Huỳnh Xuân Hải (giám đốc Kiến thiết Việt) đã gặp rất nhiều gia chủ xây bể bơi trong nhà, chỉ háo hức thời gian đầu, sau đó là chán.

    "Thường khi làm nhà, mọi người hay nghĩ cho con cái. Lúc đó, con còn nhỏ, bơi ở nhà vừa thuận tiện vừa giúp các thành viên trong gia đình gần gũi nhau hơn. Sau vài năm con lớn, bận đi học này nọ, bể bơi không được sử dụng. Trong khi đó, gia đình vẫn phải bảo trì, lọc nước, dọn vệ sinh", ông Truyền cho biết.

    "Nếu có lời khuyên cho người xây nhà, tôi cũng khuyến cáo không nên làm bể bơi, vì tôi thấy đa số mọi người đều chán sau một thời gian dùng", ông Hải nói.

    Kiến trúc sư Hải ước tính, giá thành để làm bể bơi được tính bằng giá sàn nhà nhân hệ số 2, như hiện nay, tại TP HCM, một m2 sàn nhà khoảng 5 triệu đồng, còn một m2 hồ bơi khoảng 10 triệu đồng.

    Còn kiến trúc sư Truyền cho biết, nếu xét riêng chi phí đổ mái bằng bê tông bình thường, với chi phí mái nhà có bể bơi thì số tiền đầu tư sẽ cao hơn 300%. Tức là nếu cùng diện tích đó, mái nhà bê tông tốn hết 100 triệu đồng, thì mái nhà có hồ bơi tốn 300 triệu. Làm hồ trên mái sẽ cần kết cấu móng chắc chắn hơn, "tốn kém từ kết cấu móng", ông Truyền lý giải.

    Bên cạnh chi phí đầu tư ban đầu, chi phí bảo trì bảo dưỡng bể cũng không hề nhỏ, và đây là khoản tốn kém nhất vì phải làm thường xuyên. Chỉ cần bỏ bẵng vài tuần là bể bơi đã bẩn, do có nước và nắng nên thành hồ nhanh chóng bị rêu bám, rồi bụi tạp chất trong không khí lắng đọng dưới đáy, khiến bể không khác cái ao tù. Để giữ bể sạch có thể sử dụng được, gia chủ phải vệ sinh liên tục.

    Ngoài việc xác định rõ nhu cầu sử dụng hồ bơi của gia đình để tránh lãng phí, kiến trúc sư Truyền cũng khuyến cáo, khi quyết định làm bể bơi, gia chủ cần xem diện tích nhà có đủ rộng để làm một bể bơi đúng nghĩa không (tối thiểu khoảng 30m2), nơi đặt bể có đón được ánh nắng cả ngày, hoặc tối thiểu cũng đón được ánh nắng buổi sáng không (bể bơi không có nắng khiến vi khuẩn dễ sinh sôi nẩy nở và làm cho người bơi dễ bị bệnh), và đặc biệt thiết kế phải an toàn, đúng kỹ thuật.

    Làm hồ bơi trên mái có thể coi là một biện pháp chống nóng tuyệt vời cho tầng dưới và tạo thêm cảnh quan cho sân thượng. Tuy nhiên nếu thi công sai kỹ thuật có thể gây thấm, dột. Việc thi công mái có bể bơi khó hơn hẳn mái bình thường, phải tính kết cấu cho đủ, chống thấm đúng kỹ thuật.

    Từng có ý định xây bể bơi trên ban công tầng 2, vợ chồng chị Chi ở quận 2, TP HCM đến khi chuẩn bị hoàn thiện ngôi nhà đã quyết định đổi bể bơi thành hồ sen vì suy tính kỹ, họ thấy mình không có nhiều thời gian để bơi mỗi ngày. Trong khi đó, chỉ cần đi bộ, họ đã có thể đến được một khách sạn có hồ bơi sẵn sàng cho khách bên ngoài vào. taxi tải thành hưng

Chia sẻ trang này